Tin tức

Ngôi nhà của những mảnh vỡ

Khi về "nhà", mỗi em đều mang trong mình một nỗi đau, một sự mặc cảm rất mong manh dễ vỡ. Nhất là đối với những em về từ đường phố, sự khác biệt giữa "trong nhà - ngoài phố" là cả một quá trình nan giải mà các “bố” các “mẹ” chỉ có thể hoá giải được bằng tình yêu thương thực sự của mình…
Chân dung những "mảnh vỡ"

12 năm về trước, cô bé Lê Thị H. mới 6 tuổi đã sống lay lắt ở chợ bến cá Thuận Phước cùng với một đám trẻ đường phố khác. Ngày ấy, cái chợ bến cá vừa ẩm thấp vừa tanh tưởi chính là nơi quần tụ của hàng chục đứa trẻ lang thang; đó vừa là địa bàn kiếm sống, vừa là nơi chúng trốn mưa nắng cuộc đời. Bố bỏ đi theo người khác, người mẹ cùng quẫn lang thang không nơi nương tựa, một nách không nuôi nổi đàn con, đành thả chúng lênh đênh đến nơi này. Em được đưa về trung tâm năm 1993 và hiện là người có thời gian sống lâu năm nhất trong gia đình.

Trương Thị Thu H. (SN 1992), 3 tuổi đã phải đi lang thang xin ăn ở bến phà Sông Hàn. Con phà nhỏ nối hai bờ sông rộng của thành phố biển này là "tổ ấm" của nhiều gia đình bất hạnh cùng khổ. Mẹ của H. dắt theo ba đứa con, đứa lớn mới chừng 5 - 6 tuổi, nhỏ mới chỉ lên 2 đi ăn xin dọc khắp bến phà. H. mới 4 tuổi nhưng chuyến nào không xin được tiền, bánh mang về thì đã có ngọn roi chờ sẵn. Khi hỏi về ba, cô bé có gương mặt buồn hoang dại này chỉ nhớ: Ba chết ở trong tù từ hồi em còn nhỏ. Em được đưa về trung tâm đã 9 năm nay...

Trên đây mới chỉ là 2 gương mặt trong số 150 em đang được bảo trợ tại Trung tâm Bảo trợ trẻ em đường phố Đà Nẵng. Ở trong ngôi nhà chung này, 150 em là 150 mảng đời riêng lẻ, 150 bức tranh nhiều màu sắc, 150 cuốn "tự truyện" đầy nước mắt và sự xót xa cần được cộng đồng dang tay giúp đỡ.

Nơi ủ mầm cho những mùa xuân

Ông Phạm Sỹ Mẫn - Quyền Trưởng ban Điều hành TTBTTEĐP Đà Nẵng cho biết: Những năm gần đây, hoạt động của trung tâm chủ yếu là bảo trợ cho trẻ em nghèo nhằm chặn trước tình trạng trẻ em lang thang đường phố. Trong chương trình hoạt động, trung tâm chỉ bảo trợ cho các em đến 18 tuổi, nhưng thực tế có nhiều trường hợp trung tâm vẫn phải tiếp tục bảo trợ ngoài thời hạn mà không thể cắt ngang bởi các em đó chưa đủ điều kiện để có thể sống tự lập...

Từ năm 2001, trung tâm đã có một cơ sở dạy nghề được tài trợ bởi nhiều tổ chức, doanh nghiệp nước ngoài, được trang thiết bị khá đầy đủ có thể tiếp nhận 100 em/khóa, với các ngành: may, thêu, điện, vi tính văn phòng...

Đến nay, trung tâm có 5 "gia đình" nuôi dạy tập trung, nằm rải rác trên khắp địa bàn Tp. Đà Nẵng. Mỗi gia đình có một "bố" (huynh trưởng), một "mẹ" và hai cô bảo mẫu phụ trách 30 em. Khi về "nhà", mỗi em đều mang trong mình một nỗi đau, một sự mặc cảm rất mong manh dễ vỡ. Nhất là đối với những em về từ đường phố, sự khác biệt giữa "trong nhà - ngoài phố" là cả một quá trình nan giải mà các bố các mẹ chỉ có thể hoá giải được bằng tình yêu thương thực sự của mình.

Không thiếu gì chuyện cười rơi nước mắt đã xảy ra như: H "Đại úy" là một đứa trẻ nổi tiếng quậy phá từ những ngày còn lang thang ngoài phố cho đến khi về trung tâm, ấy vậy mà mỗi lần nghe thấy câu: "H. ngồi vào bàn học" từ miệng "mẹ" là H. lập tức như quả bóng xì hơi, phát sốt phát rét và… đau bụng. Ban đầu tưởng cu cậu giả đò, nhân viên y tế vờ "khám" thì phát hiện ra H. bệnh thật! Đó là một thử thách rất lớn đối với các "bố, mẹ" đòi hỏi họ phải vượt qua bằng chính tình yêu, sự khéo léo, cảm thông và kiên nhẫn.

Mẹ của gia đình 4 - chị Trần Ngọc Yến Vi (35 tuổi) vui sướng và hãnh diện khi kể với tôi: "Làm ở đây vất vả lắm nhưng cũng rất vui. Em không biết cái cảm giác chưa có gia đình mà đã có đến hơn 30 đứa con lớn, nhỏ nó hạnh phúc như thế nào đâu!..". Nhìn khuôn mặt rạng ngời của chị, tôi tin điều đó, tin vào hạnh phúc của những mùa xuân.
  • Theo CAND

Đưa "cần câu" cho các hộ nạn nhân da cam
  • Nhà tài trợ chính
Powered (+) Designed
THE GIOI PHANG Ltd.